VÒNG TRÒN KẾT NỐI VÀ LAN TỎA

Tự bao giờ mùa thu là mùa của những thương nhớ, mùa của những cảm xúc dâng trào. Cũng là lúc tôi viết thư gửi về mái nhà thân thương – mái nhà Đại học Không Giảng Đường, nơi ươm mầm cho tôi, cho những anh chị, những người bạn có cơ duyên gặp nhau và trao gửi yêu thương.

Mùa hè năm 2014, tôi bắt đầu đến với ĐHKGĐ và cư trú một tháng tại đây. Ngày ấy, tôi là một cô bé nhút nhát, chỉ dám “nhiều chuyện” với những người bạn thân của mình, ít khi bày tỏ ý kiến cá nhân ra ngoài. Đặc điểm nhận dạng của tôi ngày đó mà mọi người ai cũng bảo là “hiền lành”.

Một tháng ở Hội An là khoảng thời gian tôi lên xuống thất thường với những cung bậc cảm xúc. Hồ hởi, hào hứng với những kiến thức mới. Vui vẻ khi biết lập kế hoạch một dự án. Đến đậm sâu khi được tiếp xúc với bà con nơi đây, hiểu về môi trường nước, hiểu về ý nghĩa của dự án mình đang thực hiện. “Bước đầu quan trắc các nguồn thải chính gây ô nhiễm môi trường nước tại xã Cẩm Thanh, TP. Hội An” là dự án đầu tiên tôi thực hiện khi tham gia Không Giảng Đường.

Bản đồ chất lượng môi trường nước là một dự án và là sản phẩm đầu tiên cộng đồng xã Cẩm Thanh và nhóm Danang Riverwatch cùng thực hiện tại xã Cẩm Thanh – TP Hội An

Thời gian có thể xóa nhòa nhiều điều nhưng không thể khiến tôi quên được những gì đã học được từ Không Giảng Đường. Từ vòng tròn chia sẻ, những buổi định hướng bản thân, đến bài học cộng đồng của chị Giang, hay những đêm giao lưu văn nghệ giữa các trường. Mùa hè năm ấy, tôi không được đi nhiều như các bạn khóa sau, cũng không được tiếp xúc với các vị khách mời nhiều nhưng trải nghiệm đọng lại trong tôi vẫn rất lớn. Đôi lúc mệt nhoài đến khó tả (từ khó khăn trong công việc, đến chuyện gia đình rồi lại còn thất tình nữa…), nhưng nhờ các bạn, cô Phương, chị Giang và các anh chị khác, tôi đã vượt qua giới hạn của bản thân. Tôi đã trở nên tự tin hơn, biết chia sẻ ý kiến cá nhân ra ngoài, biết điều chỉnh cảm xúc bản thân. Ngày ấy khi tham gia, tôi không cảm nhận được gì nhiều, nhưng khi về với cuộc sống hằng ngày, dành thời gian chiêm nghiệm, tôi mới ngộ ra những giá trị ấy.

Ở những mùa sau, qua các buổi học “ké” ĐHKGĐ, qua các buổi giao lưu chia sẻ, đặc biệt là buổi giao lưu với anh Bút Chì tại Huế và khóa học “quản lý cảm xúc” của chị Bích Tâm tại Hội An, tình yêu của tôi với chương trình càng lớn dần lên. Tôi yêu mái nhà chung này nhiều lắm, yêu phút giây được hội ngộ cùng các bạn và những dự án cộng đồng mà các bạn đang làm.

Với tôi, môi trường nước là điều rất đặc biệt. Đó không chỉ đơn giản là ngành nghề tôi đang theo đuổi mà nó còn là một thực thể sống của vạn loài. Chỉ cần một giọt nước rơi xuống, cả mặt hồ sẽ rung chuyển, và tạo nên những vòng gợn sóng lăn tăn. Cứ thế, cứ thế, tiếp nối và lan tỏa. Nó giống như hình ảnh ĐHKGĐ trong tôi vậy. ĐHKGĐ là mái nhà chung, cũng là những vòng tròn kết nối và lan tỏa của những giá trị trao yêu thương và năng lượng cuộc sống.

“Hơn bao giờ hết, chúng ta đang sống ở thời đại mà tình yêu và sự trân trọng thật sự cần thiết. Và tỉ lệ hợp lý của sự trân trọng trọng và tình yêu là 2:1 – tỉ lệ chính xác của hidro và oxy trong phân tử H2O”. Đây là câu nói tôi rất thích trong cuốn sách Bí Mật Của Nước (tác giả Masaru Emoto).

Hơn bao giờ hết, dù các bạn còn đi học hay đi làm, dù ở quê hương mình hay ở một nơi xa, chúng ta hãy cùng yêu thương và trân trọng, trao nhau những năng lượng tích cực các bạn nhé.

Gửi các bạn ngàn niềm vui từ một ngày không nắng không mưa tại Đà Nẵng.


Lê Thị Mai Hạnh, Danang Riverwatch, Khóa ĐHKGĐ mùa hè 2014